Nhìn đẹp đẽ không có nghĩa là an toàn


Một phụ nữ với nhan sắc thông thường, không có nhiều điểm thu hút về mặt giới tính, với đàn ông mà nói, mới cần phải… đề phòng. Ai biết chị ta từng và đang “qua lại” với những ai. Cần thủ sẵn áo mưa mà xài cho chắc cú.

Thế nhưng, cũng anh đàn ông biết tự bảo vệ mình đấy, lại thiếu cảnh giác với một cô gái trẻ hơn, đẹp hơn, trông tinh tươm sạch nước cản hơn. Tâm lý an toàn hiện hữu, rõ ràng, khiến cho anh ta cứ “thiên nhiên” mà chinh chiến. Càng không phải một lần…

Có cặp vợ chồng kia đang cùng nhau coi chút phim ảnh để thay đổi không khí, cải thiện tình hình. Trên màn ảnh nhỏ “bản full không che” đang có chút tay ba trụy lạc. Chị vợ tắc lưỡi bảo, họ tùy tiện mà không sợ bệnh hay sao ấy nhỉ. Ý là ám chỉ cánh đàn ông đã “diễn” hăng say khí thế kia. Anh chồng thật tình trả lời: Lo gì, con nhỏ diễn viên đẹp như vậy, đâu có sao!

Họ tùy tiện mà không sợ bệnh hay sao ấy nhỉ.

Bó tay với kiểu quan niệm lạ lùng, rằng đẹp nghĩa là an toàn. Nhìn “hợp nhãn”, thấy chải chuốt lượt là, son phấn nước hoa thơm nức, áo quần hàng hiệu, tức là chẳng thể có nguy cơ gì. Hình như khi áp suy nghĩ ấy vào đầu óc của mình, đàn ông quên mất, những mầm bệnh lây lan qua đường “giao ban” kia vốn không thể và chưa bao giờ có thể nhìn nhận, đánh giá bằng mắt thường…

Ngay cả một số ông chồng thích bóc bánh trả tiền, la cà tăng hai tăng ba, hễ cứ có chút rượu bia vào là thích gác tay, giải trí, cũng thiếu kiến thức hoặc cố tình lơ là vấn đề này.

Hễ “đối tác” xuất thân từ môi trường đèn mờ, phố đèn đỏ, gái gú hàng quán thì họ nhớ tới việc bảo vệ bản thân và vợ ở nhà. Nhưng nếu hôm nào đó “may mắn” câu được một em xinh xắn “con nhà lành”, là coi như “tổ đãi”. Hồn nhiên mà “xã giao”, kiểu như “rau sạch” vậy. Bảo đảm không có vấn đề gì phải lo ngại, hoàn toàn có thể yên tâm mà hưởng thụ, rồi về kê gối ngủ khỏe, chả cần lo lắng chi cả.

Cho tới khi phát hiện ra cơ thể có những dấu hiệu bất thường xấu xí, lòng ngờ ngợ chẳng dám tin. Điểm lại mấy bận “đánh lẻ” bên ngoài, thấy chỉ có mỗi cái cô “đẹp người” hôm nọ là mình lơ là thôi. Nhưng mà vô lý quá, cô ấy đẹp thế, thơm thế, sành điệu thế, lẽ nào?! Đẹp thì đương nhiên là phải an toàn chứ, đâu có chuyện ngược đời không tin nổi thế kia…

Trời kêu ai nấy dạ, lo gì. Có muốn tránh cũng không được. Người tính không bằng trời tính, đã ăn chơi thì không sợ mưa rơi… Những câu ngụy biện ấy, đa phần người quen “ăn vụng” vẫn tự trấn an mình, trước việc thiếu chung thủy, thích sex tùy tiện đầy ham hố. Mà lại còn hay tự đánh giá đối tượng theo kiểu… duy ý chí, là đẹp bằng với an toàn, càng đẹp càng an toàn nên không cần biện pháp gì bảo vệ sức khỏe lẫn tính mạng bản thân.

Những mầm bệnh lây lan qua đường “giao ban” kia vốn không thể và chưa bao giờ có thể nhìn nhận, đánh giá bằng mắt thường…

Đến bao giờ thì cả nam giới lẫn phụ nữ mới thấm nhuần được sự thật rằng, bề ngoài dẫu lịch lãm, đàng hoàng, trẻ trung mơn mởn, ngây thơ… tới mức nào đi nữa, thì đó cũng không phải là điều bảo chứng cho việc, có thể quan hệ với người đó mà không cần biện pháp bảo vệ.

Không ít người lâm vào tình huống trả giá đầy hối tiếc, khi dấn vào một cuộc vui thiếu an toàn với đối tác có hình thể “ngon cơm”, cũng bởi suy nghĩ ngơ ngẩn thiếu căn cứ như này.

Giữa cái thời mà không chỉ thực phẩm mới đúng với câu “ăn” gì cũng sợ, thì chủ quan cho rằng, cứ đẹp là an toàn, hẳn sẽ có lúc phải cay đắng “nếm mùi đời”. Cuộc sống vốn không phải đơn giản như các ông hay tưởng bở, là “cô ấy đẹp và hiền thế, tất nhiên là… lành mạnh”.

Đi đêm lắm có ngày gặp ma cũng không phải là trường hợp hiếm gặp. Tốt hơn hết là đừng manh nha ý định phản bội, dối trá, vụng trộm, buông thả mặc kệ bản năng dẫn lối, cho nó an toàn!

Let’s block ads! (Why?)

Leave a Reply

Your email address will not be published.